Hiển thị các bài đăng có nhãn giảng rõ sự thật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn giảng rõ sự thật. Hiển thị tất cả bài đăng

4 thg 9, 2014

Dấu hiệu xuất hiện phương pháp tẩy não phát ra từ phòng 610 Trung Quốc và vấn đề “Lấy Pháp Làm Thầy"

Dấu hiệu xuất hiện phương pháp tẩy não phát ra từ phòng 610 Trung Quốc và vấn đề “Lấy Pháp Làm Thầy”


Xin chào quý bạn học viên, tôi là một học viên Pháp Luân Công ở TP.HCM. Vừa qua tôi đọc bài chia sẻ của bạn học viên Trung Quốc trên mạng lưới Minh Huệ có tựa đề “Vén bức màn bao trùm những phương pháp tẩy não các học viên Pháp Luân Công của ĐCSTQ”, tại địa phương của tôi, qua hình thức chia sẻ nhóm nhỏ tôi phát hiện một số tình huống tương tự. Thông qua bài viết này tôi xin chia sẻ cùng các bạn học viên.

Trong bài viết của mình, vị học viên Trung Quốc cho biết phương pháp Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) sử dụng là như sau:

Một cách thức mà Phòng 610 thường sử dụng là dùng các học viên cũ đã bị chuyển hóa để làm việc với các học viên chưa bị chuyển hóa. Những người được huấn luyện đặc biệt này rất quen thuộc với các sách Đại Pháp. Nhưng họ thường rút tỉa những lời từ các sách Đại Pháp ra khỏi bối cảnh với mục đích là làm lung lay chính tín của học viên vào Sư phụ và Đại Pháp. Họ thay phiên nhau nói chuyện với các học viên từ sáng sớm đến tối khuya mỗi ngày. Các học viên càng muốn lý luận với họ thì họ càng thích. Sau cùng, họ muốn các học viên trở nên nhầm lẫn. Điều đáng buồn là một vài học viên mà thiếu một sự hiểu biết sâu đậm và rõ rệt về các nguyên lý Pháp đã thật sự bối rối và cuối cùng lệch khỏi Đại Pháp. Cũng có các học viên biết rằng điều mà những người này nói là vô lý, nhưng vẫn đầu hàng vì họ không chịu nổi sự sách nhiễu và chỉ muốn thoát ra ngoài thôi.”


Vén bức màn bao trùm những phương pháp tẩy não
các học viên Pháp Luân Công của ĐCSTQ


Môi trường tu luyện tại Việt Nam hiện nay tuy không có học viên cũ bị chuyển hóa, song lại bị phá hoại nghiêm trọng bởi những nhóm có biểu hiện gần giống với những đặc vụ 610 kể trên. Nổi bật trong số đó là Phạm Xuân Giao và Nguyễn Doãn Kiên. Ban đầu khi xuất hiện họ có vẻ rất tinh tấn trong luyện công và học Pháp, những người này đồng thời cũng rất nhiệt tình trong các công tác liên quan đến Đại Pháp, dần dần họ tạo được sự tín nhiệm giữa các học viên, tuy nhiên khi chia sẻ về một vấn đề gì đó họ thường tập trung vào một chi tiết trong các bài giảng của Đại Pháp,đoạn chương thủ nghĩa chi tiết đó ra khỏi toàn bộ ngữ cảnh bài giảng và cố gắng hướng suy nghĩ của học viên xung quanh theo một cách hiểu cục bộ cực đoan lệch lạc. Các học viên mà không có một nhận thức rõ rệt về các nguyên lý Đại pháp dần dần sẽ trở nên nhầm lẫn và bắt đầu bị “chuyển hóa”. Nguy hiểm hơn nhóm người “bị chuyển hóa” này bắt đầu truyền bá những điều của họ cho các học viên khác. Qua thời gian lâu nó trở thành một nguyên lý phổ biến mà nhiều học viên Pháp Luân Công Việt Nam cảm thấy cần phải làm theo.

Tại đây tôi muốn chia sẻ nhận thức của tôi về hai tình huống sai lệch, cụ thể là:

1. Sai lầm trong nhận định học viên Pháp Luân Công Việt Nam cần phải “Thoái Đảng”.


Gần đây tại TP.HCM, tôi phát hiện một số học viên xem ĐCS Việt Nam như là một Pháp môn tu luyện, họ nghĩ rằng một học viên vừa tu luyện Pháp Luân Công đồng thời là Đảng viên đã phạm vào nguyên tắc “bất nhị pháp môn”. Vì vậy người tập Pháp Luân Công cần phải thực hiện tam thoái để chuyên nhất chỉ tu luyện trong một môn. Những điều này trước đây tôi chưa bao giờ thấy Sư phụ nhắc đến trong Kinh văn.

Ngay cả ở Trung Quốc thời điểm trước khi xảy ra cuộc đàn áp từ năm 1992-1999 Sư phụ cũng không có yêu cầu học viên Pháp Luân Công phải thoái xuất khỏi ĐCS Trung Quốc vì vấn đề “bất nhị pháp môn”. Có lẽ một số học viên đã bị ai đó làm cho nhầm lẫn giữa các nguyên lý trong Pháp và nội dung quyển sách “Chín bài bình luận về ĐCS Trung Quốc”. Trong mục “Các đặc điểm mang tính giáo phái của ĐCS Trung Quốc”, ở bài bình luận thứ 8, tác giả viết: “Mặc dù ĐCSTQ chưa bao giờ tự gọi mình là một tôn giáo nhưng nó có tất cả các đặc điểm của một tôn giáo”. Từ bình luận của tác giả, điều tôi hiểu là: ĐCS Trung Quốc chỉ là một tổ chức chính trị-xã hội, nhưng nó khác biệt so với các tổ chức bình thường là nó phát triển đến cấp độ có đầy đủ đặc điểm của một tôn giáo, hiển nhiên một tổ chức chính trị thì chắc chắn không phải tôn giáo, do đó, nó càng không phải là một môn pháp tu luyện. Vì vậy việc ai đó kêu gọi học viên thoái Đảng vì vấn đề “bất nhị Pháp môn” là chưa có một nhận thức rõ ràng về các nguyên lý cơ bản của Pháp hoặc có khả năng đang cố làm nhẫm lẫn các khái niệm trong Đại Pháp.

Do phát sinh ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công, vấn đề “thoái Đảng” đối với người Trung Quốc là một yêu cầu bắt buộc nếu họ muốn tiến nhập sang tương lai. Tuy thế ở Việt Nam, đối với người Việt Nam, thoái xuất khỏi ĐCS Việt Nam là việc làm không cần thiết, đặc biệt đối với bộ phận người Việt Nam là đệ tử Đại Pháp thì chỉ có là tu luyện.

Sư phụ đã trả lời câu hỏi của một học viên:
“Đệ tử: “Cửu Bình” đối với người Việt Nam có quan trọng không? Người Việt Nam có cần phải thoái đảng không?
Sư phụ: Là Việt Nam, hay Cu-ba, Bắc Triều-tiên cũng vậy, Trung Cộng hễ sụp đổ thì chúng đều sụp đổ. Nguyên lai là an bài sự tồn tại của chúng để [cổ vũ] khí thế cho Trung Cộng. Nếu thật sự chỉ còn lại một mình Trung Cộng, thì những người kia đều không ngẩng đầu nổi ở trước mặt toàn thế giới. Trên thực tế là cựu thế lực đã an bài. Là đệ tử Đại Pháp mà giảng thì chỉ là tu luyện; chính là ác đảng Trung Cộng bức hại Pháp Luân Công, nên các đệ tử Đại Pháp mới nhắm vào ác đảng Trung Cộng để vạch trần bức hại và giải thể sự bức hại của nó. Cái gốc là ở Trung Quốc, nhân tố Trung Công hễ giải thể rồi thì những thứ khác cũng đều giải thể, không cần thực thi một cách chuyên biệt. Tuy nhiên mấy thứ đó chúng đều là xã hội của ác đảng, ở đó còn chưa phát sinh bức hại các đệ tử Đại Pháp, do vậy cũng không đem đó làm trọng điểm để thực thi; trong tương lai sẽ thuận theo sự sụp đổ của Trung Cộng, [chúng] sẽ đều đổ, đều kết thúc; hiện nay không động chạm đến chúng.”

Giảng Pháp tại Pháp hội thành phố Los Angeles [2006]

Mặc dù Sư phụ đã giảng rõ ràng như vậy nhưng hiện vẫn có người một mực kêu gọi học viên thoái Đảng. Các cá nhân này rút tỉa một đoạn nhỏ trong phần giải đáp thắc mắc bên trên của Sư phụ: “Cái gốc là ở Trung Quốc, nhân tố Trung Cộng hễ giải thể rồi thì những thứ khác cũng đều giải thể,...”, kết hợp với hình tượng con Rồng đỏ trong sách Khải huyền để nói rằng ĐCS Việt Nam cùng với ĐCS Trung Quốc chỉ là một con, trong đó ĐCS Trung Quốc là cái “đầu” còn Việt Nam là cái “đuôi” vì vậy học viên Việt Nam muốn được Sư phụ cứu nhất định phải làm tam thoái mới xóa bỏ được “thú ấn” và đạt Viên mãn. Song, khái niệm về “đầu rồng” “đuôi rồng” hoàn toàn không có trong nội dung của Pháp, đây là nguy cơ làm biến đổi Đại Pháp trong tương lai. Hơn nữa vấn đề đệ tử Đại Pháp có cần phải thoái Đảng hay không, theo tôi đã được Sư Phụ gián tiếp trả lời như sau:

Đệ tử: Đã đắc Pháp, đã thoái đảng, [nhưng] vì tâm sợ hãi nên đã bất kính với Đại Pháp, giờ [vị ấy] đã tạ thế rồi; [con xin hỏi] người như thế có còn có tương lai không?
Sư phụ: Việc này cần xem xét tình huống cụ thế. Là đệ tử Đại Pháp mà giảng, thì thoái đảng không phải là [việc] số một; cứu độ chúng sinh, bảo chúng sinh thoái đảng ấy mới là số một. Còn nói rằng còn có thể có tương lai hay không? Việc ấy phải lấy việc vị ấy đã đắc Pháp [nhưng] không chứng thực Pháp làm [điều] trọng yếu nhất.”

Giảng Pháp tại Pháp hội thành phố Los Angeles [2006]


Như vậy theo tôi hiểu, ngay cả bên Trung Quốc việc thoái Đảng cũng không phải là điều bắt buộc với tất cả các học viên, và phụ thuộc vào từng tình huống cụ thể. Chúng ta hãy cùng nhau đọc tiếp một câu trả lời khác của Sư Phụ, 
“Đệ tử: Kính chào Sư tôn. Đệ tử muốn hỏi một chút, hiện nay còn có rất nhiều đồng tu ở Trung Quốc bị tà ác giam cầm một cách phi pháp, rất nhiều trong số họ có thể vẫn chưa biết được tin “tam thoái”. Nếu đến ngày thanh toán Trung Cộng, những đệ tử bị giam cầm phi pháp ấy vẫn chưa đăng bản tuyên bố “tam thoái”, thì có ảnh hưởng gì đến họ không?
 Sư phụ: Là đệ tử Đại Pháp mà giảng, chư vị đã là đệ tử Đại Pháp rồi, những điều khác không còn chủ yếu nữa. Nhưng là tu luyện, vẫn luôn có [người] có tâm người thường mạnh mẽ, luôn có [người] chính niệm không đầy đủ, luôn có học viên mới; vậy [nếu] chư vị cũng đã là học viên như thế mà không biểu thị [tam thoái] thì quả thật không ổn. Là học viên tu lâu tinh tấn, đã tu bao nhiêu năm, thì cái đó không quan trọng. Sự việc là như vậy. Quan trọng nhất là cứu độ chúng sinh, để cho người thường thoái [Đảng], đừng [để họ] chịu chết theo tà đảng Trung Cộng.”

Giảng Pháp tại Pháp hội thành phố Los Angeles [2006]


Đến đoạn Pháp này thì tôi hiểu rằng, là một học viên chân chính tu luyện tinh tấn thì thoái Đảng hay không không còn là một mối quan tâm. Tuy nhiên, đó là vấn đề của học viên Trung Quốc. Quay lại vấn đề thoái Đảng trong học viên Việt nam, tôi không thấy có bất kỳ lời giảng nào mà Sư Phụ nói học viên Việt Nam cần phải thoái Đảng. Ngay trong đoạn trích dẫn bên trên khi học viên hỏi thẳng về vấn đề người Việt Nam có cần thoái Đảng không, tôi thấy không có câu nào Sư Phụ giảng rằng cần phải thoái Đảng.

Nếu chúng ta là học viên Việt Nam thoái Đảng, xét về phương diện ảnh hưởng đến xã hội, chúng ta sẽ gây ra những sự hiểu lầm không đáng có. Học viên Pháp Luân Công ở Việt Nam không có tình trạng bị giết hại tràn lan như ở Trung Quốc, vì thế không tồn tại vấn đề giải thể Đảng để giải thể cuộc bức hại. Việc chúng ta kêu gọi thoái Đảng sẽ khiến cho người đời hiểu sai là Pháp Luân Công làm chính trị, một cái mũ lớn sẽ chụp lên và phòng 610 sẽ được dịp xuyên tạc kích động chính quyền Việt Nam can nhiễu đến học viên Pháp Luân Công.

Xét về phương diện cứu người, học viên là Đảng viên của Việt Nam sau khi làm tam thoái sẽ không có mặt trong các buổi sinh hoạt của Đảng-Đoàn-Đội, vì thế mà mất đi môi trường nói rõ sự thật đối với bộ phận chúng sinh là cán bộ công chức đảng viên. Những người thuộc tầng lớp này họ vừa là chủ lưu trong xã hội Việt Nam vừa là đối tượng bị động nhận rất nhiều thông tin đầu độc so với các đối tượng khác. Thử hỏi nếu có ai đó thông báo sai lệch về Pháp Luân Công trong những buổi sinh hoạt Đảng-Đoàn-Đội ấy, ai sẽ là người đứng lên đưa sự thật đến cho những thành viên còn lại trong hội trường ? 

Chúng ta không nên chấp trước vào hai chữ “cộng sản” có trong tên gọi của Đảng Cộng sản Việt Nam. Bởi vì hiện nay các Quốc gia thực thi chủ nghĩa cộng sản về bản chất là trên toàn bộ thế giới. Đảng Cộng hòa và đảng Dân chủ ở Mỹ, Công Đảng ở Anh, Đảng LDP ở Nhật Bản... tất cả họ đều điều hành đất nước theo chủ nghĩa cộng sản. Khác biệt ở đây là họ không bức hại Pháp Luân Công giống như Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Hiện nay, ở Việt Nam mặc dù có một số can nhiễu từ phía Công an Việt Nam nhưng nguyên nhân chủ yếu đến từ sự hiểu lầm đối với những nhóm giả mạo Pháp Luân Công là Phạm Xuân Giao và Nguyễn Doãn Kiên. Những người này khoác áo Pháp Luân Công làm chính trị, thậm chí có kẻ vô lễ đến mức còn tuyên bố thành lập tôn giáo... gây ra rất nhiều tai tiếng cho Pháp Luân Công.

Khi học viên chân chính chúng ta đứng ra nói rõ sự thật về tình huống thực tế và gửi Đơn cầu cứu do bị côn đồ của phòng 610 hành hung, gửi Đơn kiến nghị cho một số cơ quan có nhận định sai thì có một số người làm trong các tổ chức đó đã tỏ ra minh bạch đồng thời thể hiện sự quan tâm, ủng hộ và bảo vệ đệ tử Đại Pháp bằng văn bản trong tư cách của một đại diện Chính quyền. Qua đó cho thấy, Đảng CS Việt Nam không hề có ý định theo bước ĐCS Trung Quốc bức hại Pháp Luân Công, một số can nhiễu xuất hiện chủ yếu do hiểu lầm của Công an đối với những nhóm giả mạo và tác động của phòng 610 đến một số địa phương.

Sư phụ đã từng giảng về chủ nghĩa cộng sản trong kinh văn “Tham khảo lời tiên tri” như sau:
“Về câu “đến thời trước sau Mars sẽ thống trị thiên hạ”, là nói khi trước [và] sau năm 1999 thì [Karl] Marx sẽ thống trị thế giới. Thực ra hiện nay không chỉ xã hội của đảng cộng sản là làm theo [Karl] Marx, mà những thứ như phúc lợi xã hội của các quốc gia phát triển trên thế giới cũng là những điều của chủ nghĩa cộng sản trong chế độ tư bản chủ nghĩa; trên biểu hiện là xã hội tự do, [nhưng] thực chất rất giống như toàn thế giới đang thực hành chủ nghĩa cộng sản; những người từ các quốc gia cộng sản chủ nghĩa đi sang các quốc gia phát triển bên Tây phương cũng đều có đồng cảm: cảm thấy ở đấy giống hệt như chủ nghĩa cộng sản, chỉ có điều không [truyền] giảng về cách mạng vũ trang.”

Tinh tấn yếu chỉ 2

Tại một Pháp hội năm 2005, Sư Phụ giảng:
“Ở Trung Quốc về hình thức là thực thi Chủ nghĩa cộng sản tà ác, thực chất thì nó là bang phái lưu manh cộng với tà giáo. Ở xã hội Tây phương về hình thức thì nó phản đối Chủ nghĩa cộng sản tà ác, thực chất thì cũng thực thi Chủ nghĩa tà ác của cộng sản.”

Giảng Pháp tại Pháp hội quốc tế Miền tây Mỹ quốc [2005]


Do vậy nếu như chúng ta không bài xích việc thực thi chủ nghĩa cộng sản của Đảng dân chủ ở Mỹ thì chúng ta không nên có thái độ cực đoan đối với ĐCS Việt Nam. Chúng ta cần giúp cho họ hiểu được sự thật và có được sự đồng tình ủng hộ từ họ.

Tôi đã chỉ ra vấn đề học viên Việt Nam có cần phải thoái Đảng hay không. Theo tôi chúng ta cần cẩn thận đối chiếu với toàn bộ Pháp Lý khi đối diện với một lý thuyết nào đấy nghe có vẻ lạ lùng. Bằng cách này chúng ta có thể bảo vệ Đại Pháp mãi trường tồn và không bị biến đổi. Nếu ai đó muốn thoái Đảng ở Việt Nam thì theo tôi việc này là sự lựa chọn rất riêng tư của từng cá nhân cụ thể không liên quan đến Đại Pháp.

2. Những nhận định sai lầm về vai trò của Cửu bình trong việc nhận ra văn hóa Đảng và loại trừ văn hóa Đảng.


Một số học viên đã tích cực truyền bá rằng đệ tử Việt Nam cần phải đọc Cửu bình nhiều lần để loại trừ văn hóa Đảng. Lý do được đưa ra là trong các bài chia sẻ trên Minh Huệ có nhiều học viên dù học Pháp lâu năm nhưng chỉ đến khi họ đọc Cửu bình thì mới trừ bỏ được cái nhân tố xấu kia, vì vậy học Pháp không thể loại trừ văn hóa đảng. Tôi thấy những học viên mà truyền bá lý thuyết ấy đang ở trong tình trạng nguy hiểm, phải chăng những học viên này có suy nghĩ rằng Cửu bình sở hữu năng lực còn to lớn hơn cả Đại Pháp?
Chúng ta nên luôn ghi nhớ những gì Sư phụ giảng:
“Hiện nay mọi người đã hiểu rõ vì sao tôi thường xuyên nhắc chư vị đọc sách cho nhiều! Pháp có thể phá hết thảy chấp trước, Pháp có thể phá hết thảy tà ác, Pháp có thể phá trừ hết thảy lời dối trá, Pháp có thể kiên định chính niệm.”

Bài trừ can nhiễu-Tinh tấn yếu chỉ 2


Theo nhận thức của tôi, để loại trừ được văn hóa đảng chúng ta cần phải Học Pháp thật tốt cùng với Phát Chính niệm và Nói rõ sự thật. Bởi vì uy lực của Đại Pháp là vô biên không gì sánh bằng, làm thế nào để một quyển sách của học viên có thể vượt lên trên cả Đại Pháp ?! 

Ngoài ra, Sư phụ sẽ lợi dụng mọi hoàn cảnh để phơi bày cho học viên thấy được mọi chấp trước của mình, trong đó một bộ phận nhỏ sẽ nhận ra văn hóa tà đảng bên trong họ thông qua việc đọc cuốn sách Cửu bình. 

Xếp đặt cho chính mối quan hệ giữa Đại Pháp và cuốn sách của học viên “Cửu bình” là rất quan trọng. Không gì trong vũ trụ này có thể giúp chúng ta đề cao bản thân ngoài hướng dẫn của Sư phụ và Đại Pháp. Việc cho rằng đọc Cửu Bình nhiều lần để loại trừ văn hóa đảng là hoàn toàn sai lầm.

Pháp lý Sư Phụ giảng là:
“Chư vị làm tốt ba việc thì mới có thể trừ khử, mới có thể cải biến các loại tư tưởng trong văn hoá đảng, gồm cả tâm hoảng sợ.”

Giảng Pháp ở Pháp hội quốc tế Miền Tây Mỹ quốc năm 2013.


Với tiến trình Chính pháp đang ngày càng tiến tới nơi bề mặt con người hơn, những yêu cầu đối với chúng ta cũng không vì thế mà thay đổi. Chúng ta phải lấy Pháp làm thầy và luôn ghi nhớ rằng chúng ta chứng thực Pháp chứ không chứng thực bản thân. Đây là những yêu cầu và Pháp Lý mà chúng ta phải tuân theo mà không có bất kỳ sự nhầm lẫn hay sai lệch nào.

Gần đây số lượng đặc vụ ĐCS Trung Quốc phái đến các nước trên thế giới không phải là nhỏ. Chúng ta đang sống trong một quốc gia láng giếng của Trung Quốc vì vậy chúng ta không thể loại trừ những khả năng việc đặc vụ Phòng 610 trà trộn vào chỉnh thể học viên tuyên truyền những lý luận sai lệch khiến học viên xa rời Đại Pháp. Những đặc vụ này đã được ĐCS Trung Quốc dày công huấn luyện để phá hoại Pháp Luân Công, nếu chúng ta không thể “sự sự đối chiếu” (Hồng ngâm I) thì rất khó để chúng ta nhìn thấy thủ đoạn “Tẩy não” được phát ra từ phòng 610 của Trung Quốc:
“[MINH HUỆ 29-9-2010] Theo những nguồn tin đáng tin cậy, thời gian gần đây, ĐCSTQ tà ác đã phái rất nhiều đặc vụ đến các nơi của Đại Lục và nước ngoài. Những đặc vụ này trước khi xuất ra khỏi ổ, đã trải qua huấn luyện một thời gian dài, hiểu rất rõ nội dung sách của Đại Pháp, thậm chí vài người có thể đọc thuộc lòng trôi chảy. Hàng ngày họ cũng đọc trang Minh Huệ, hiểu rất rõ tình huống các đệ tử Pháp Luân Công toàn Đại Lục bị bức hại, tới tình huống chứng thực Pháp của đệ tử Đại Pháp nước ngoài; nếu bạn trao đổi với họ, họ nói chuyện sống động như thật và biết rất nhiều điều. Tà đảng huấn luyện những đặc vụ này rất toàn diện. Những đặc vụ này sử dụng máy tính, và có kĩ thuật in ấn v.v.. rất thông thạo. Các cơ sở huấn luyện thường được đặt tại các trường Đại học trong nước.
ĐCSTQ dành rất nhiều công sức để huấn luyện những đặc vụ này. Tuổi của họ đều khoảng từ 20 đến hơn 40 tuổi, nam và nữ đều có. Trông họ rất tầm thường và họ rất hòa nhập với xã hội người thường cả về vẻ bề ngoài lẫn lối cư xử. Ăn mặc, trang phục cũng rất bình thường, dáng vẻ cũng rất bình thường. Bề ngoài họ đều cố gắng bắt chước các học viên Pháp Luân Công, giả vờ là rất chân thành và bình thường. Những đặc vụ này dùng các loại thân phận khác nhau để tham gia các hoạt động đặc vụ, hoặc là tiến vào hàng ngũ học viên Pháp Luân Công...”

ĐCSTQ tà ác phái rất nhiều đặc vụ đến khắp nơi ở Đại Lục và nước ngoài


Mặc dù ai ai cũng hiểu lấy Pháp làm thầy, song nhiều học viên không thể có chính niệm đầy đủ khi đối diện với các tình huống thực tế. Qua bài viết tôi hy vọng các học viên sẽ lưu tâm hai vấn đề kể trên và tránh đi những đường vòng không cần thiết, chúng ta sẽ đụng phải rắc rối với phá hoại của đặc vụ và đủ loại can nhiễu nếu chúng ta trở nên nhầm lẫn. Chỉ có thể nắm vững Pháp, luôn ở trong Pháp mà nhìn nhận vấn đề thì chúng ta mới có thể phá trừ những can nhiễu đó.

Trên đây là những lĩnh ngộ của cá nhân tôi về tình huống ở địa phương. Mong quý bạn học viên chỉ ra những điều không đúng đắn trong bài chia sẻ. Hợp thập!

Tài Liệu Tham Khảo

15 thg 7, 2012

Mật vụ Trung Cộng đã "đun sôi từ từ"

Gián điệp với mục đích theo dõi Pháp Luân Công sẽ được sử dụng cho những mục đích khác

Ngày 26 tháng 6 năm 2010, tuần báo Der Spiegel của Đức đã đăng bài “Gián điệp”. Bài báo này kể một câu chuyện về các hoạt động đang diễn ra hàng ngày ở các nước phương Tây nhưng đã bị bỏ quên quá lâu, các hoạt động này cho thấy một thế lực nước ngoài đang phát triển các nguồn lực mà dần dần làm hoen mờ sự tự chủ độc lập của phương Tây.

"Chế độ Trung Cộng đã sử dụng mọi nguồn lực để có thể đạt được những gì mình muốn: gián điệp, phi gián điệp, chuyên nghiệp, nghiệp dư, kiều bào Trung Quốc, người nước ngoài, sinh viên, và học giả" 
Câu chuyện này rất giống với những gì đã xảy ra trong thời kỳ Chiến tranh lạnh. Tuy nhiên, lần này, các chuyên viên tình báo đến từ Trung Quốc, một đối tác thương mại được nhiều nước theo đuổì. Mục tiêu ở đây không phải là việc quốc phòng của chính phủ hay những bí mật thương mại của một công ty, mà là những người tập luyện môn thiền định tâm linh Pháp Luân Công.

Sun Dan (tên đã được thay đổi), một kiều dân Trung Quốc, một học giả, và một công dân Đức, đã ở trong một tình thế khó khăn khi cha mình ở Trung Quốc lâm bệnh. Vì là một học viên Pháp Luân Công nên việc xin cấp thị thực của ông trở nên rất phức tạp.

Tháng 3 năm 2006, viên chức đặc trách các vấn đề thị thực của Đại sứ quán Trung Quốc tại Berlin đã thu xếp cho Sun gặp hai người đàn ông đến từ Trung Quốc tại một nhà hàng ở trung tâm Berlin. Cơ quan tình báo Đức tin rằng nhân viên cấp thị thực này cũng làm việc cho một cơ quan tình báo của Trung Quốc, gọi là Bộ An ninh Quốc Gia.

Bắt đầu vào năm 2008, ông Sun đã gửi các thư điện tử trao đổi về Pháp Luân Công giữa những người tập luyện tới một tài khoản e-mail mà ông sử dụng để liên lạc với các viên chức Trung Quốc, những người cũng quyền truy cập vào hộp thư này.

Ông Sun chối không làm gì sai quấy, nói rằng những gì mình gửi đi là thông tin công khai, và ông đã không biết các viên chức Trung Cộng này là gián điệp. Thì ra họ là các viên chức cao cấp của Phòng 610, và một người trong số họ giữ chức Thứ trưởng.



PHÒNG 610

Phòng 610 là một trung tâm điều khiển việc thi hành chính sách đàn áp Pháp Luân Công của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), một chính sách khởi đầu vào tháng 7 năm 1999 bởi Tổng Bí thư ĐCSTQ lúc đó là Giang Trạch Dân. Cơ quan này không được liệt kê trong bất cứ trang web và tài liệu chính thức nào của ĐCSTQ hay là của nhà nước. Nó hoạt động như một cơ quan bí mật.

Mục đích duy nhất của Phòng 610 là diệt tận gốc Pháp Luân Công. Vì hiện nay Pháp Luân Công được tập luyện ở hơn 100 quốc gia trên khắp thế giới, cho nên cánh tay nối dài của Phòng 610 đã vươn xa ra ngoài biên giới Trung Quốc.

Các hoạt động bên ngoài Trung Quốc của Phòng 610 không có gì là xa lạ đối với những người biết rõ về vấn đề này nhưng lại không phổ biến đối với công chúng. Tháng 2 năm 2008, nhà văn người Pháp, Roger Faligot, người đã viết khoảng 40 cuốn sách liên quan đến các cơ quan tình báo, đã xuất bản cuốn sách “Mật vụ Trung Quốc từ thời Mao cho đến Thế vận hội”.

Trong chương 10, ông mô tả việc các lực lượng tình báo Trung Quốc đã được triển khai trên khắp thế giới để chuẩn bị cho Thế vận hội như thế nào. Ông đặc biệt lưu ý rằng Phòng 610 bí mật cũng nằm trong lực lượng đặc biệt này. Phòng 610 tham gia vào là vì nó đã trở thành tổ chức chính được chính quyền Trung Quốc giao nhiệm vụ giám sát Pháp Luân Công trong xã hội Tây phương .

Ông Trần Dụng Lâm từng là một cán bộ ngoại giao thuộc Lãnh sự quán Trung Quốc tại Sydney, Úc. Sau khi đào thoát vào năm 2005 vì đã từ chối thi hành lệnh đàn áp Pháp Luân Công, ông đã tuyên bố rằng có hơn 1.000 điệp viên ở Úc, hầu hết được sử dụng để giám sát các hoạt động của những học viên Pháp Luân Công.

Nhiều nhà ngoại giao và các điệp viên Trung Cộng không thực sự xuất hiện trong danh sách nhân viên của Phòng 610. Nhưng khi liên quan đến vấn đề Pháp Luân Công thì họ đều làm việc cho Phòng 610. Ông Trần Dụng Lâm ở Úc và nhân viên cấp thị thực của Đại sự quán Trung Quốc tại Berlin là những trường hợp tương tự, những nhân viên thuộc ngoại giao đoàn nhưng lại làm việc theo lệnh của Phòng 610. 

BỊ SAI KHIẾN

Khác với Liên Xô, một quốc gia mà trong thời Chiến tranh lạnh chủ yếu dựa vào những người chuyên nghiệp, chính quyền Trung Quốc đã sử dụng mọi nguồn lực có thể để đạt được những gì mình muốn: gián điệp, phi gián điệp, chuyên nghiệp, nghiệp dư, kiều bào Trung Quốc, người nước ngoài, sinh viên, và học giả.

Richard Fadden, Giám đốc Cơ quan Tình báo An ninh Canada (CSIS), đã nói với hãng tin CBC News rằng một số chính khách Canada đang nằm dưới tầm ảnh hưởng của một chính phủ nước ngoài và ngụ ý rằng Trung Quốc có liên quan vào việc này.

Việc chính quyền Trung Quốc đã khiến các chính khách Canada rơi vào bẫy của họ như thế nào thì còn chưa được hiểu rõ. Cái bẫy này không nhất thiết là được tạo ra theo phương cách truyền thống thời kỳ Chiến tranh lạnh. Mối quan hệ đôi khi bắt đầu theo một cách “vô hại”, với một chủ đề chỉ liên quan đến “các vấn đề nội bộ” của Trung Quốc.

Các công cụ được sử dụng phổ biến nhất là vấn đề Đài Loan và vấn đề Pháp Luân Công. Có một tổ chức được gọi là “Hội đồng Cổ Động Thống nhất Hòa bình Quốc gia Trung Quốc” (CCPPR). “Thống nhất hòa bình” nghe như thể là chỉ liên quan đến các vấn đề nội bộ của Trung Quốc, và thế là không ai quan tâm đến các hoạt động gián điệp của Trung Quốc cần phải cảnh giác. Nhưng nếu bạn nhìn vào trang web của CCPPR, nó không hề đơn giản như vậy..

CCPPR có 131 chi nhánh, 10 ở Châu Á, 29 ở Châu Âu, 20 ở Bắc Mỹ, 24 ở Nam Mỹ, 23 ở Châu Phi, 19 ở Thái Bình Dương, cộng thêm 6 chi nhánh ở Đài Loan, Hồng Kông và Macao. Chính quyền Trung Quốc tuyên bố rằng vấn đề Đài Loan là một vấn đề nội bộ của Trung Quốc và không nước nào được can thiệp vào, vậy thì tại sao họ lại cần nhiều chi nhánh ở các quốc gia khác như vậy?

Hầu hết các chi nhánh đều được đăng ký là các tổ chức phi chính phủ (NGO), nhưng họ chỉ nghe và làm theo mệnh lệnh từ Bắc Kinh. Một hình ảnh từ trang web của CCPPR đã cho thấy rằng ĐCSTQ coi các chi nhánh trên khắp thế giới là một phần lãnh thổ của mình. Có lẽ hình ảnh này đã quá lộ liễu, bởi vì nó đã bị gỡ xuống và không còn được nhìn thấy trên trang web này nữa

Câu chuyện của CCPPR không kết thúc với cộng đồng Trung Quốc. Một ví dụ là John So, cựu Thị trưởng của thành phố Melbourne, Australia. Sau khi được bầu làm thị trưởng, ông đã trở thành mục tiêu chính của Công tác Mặt trận Thống nhất của ĐCSTQ.

Sau nhiều nỗ lực, ông đã được tuyển làm cố vấn cho chi nhánh Australia của CCPPR, cùng với hơn chục chính khách Australia khác. Thông thường thì vấn đề chủ quyền và thống nhất là một vấn đề phải được xử lý ở cấp liên bang hoặc tiểu bang. Nó không phải là việc của các quan chức cấp địa phương. Vậy thì các chính khách địa phương của Australia có thể làm gì cho sự thống nhất của Trung Quốc?

Một khi trở thành một bộ phận trong cánh tay dài của ĐCSTQ, thị trưởng So đã làm nhiều hơn là chỉ dính dấp vào vấn đề của Trung Quốc và Đài Loan. Ông ta đã làm những việc khác theo chính sách của ĐCSTQ. Năm 2002, ông đã từ chối đơn xin đăng ký tham gia đoàn diễn hành Moomba của Hiệp hội Pháp Luân Đại Pháp Melbourne, một phần của một lễ hội ngoài trời lớn được chào đón hàng năm tại Melbourne.

Thị trưởng So có vẻ như đã quên rằng đất nước của mình là Australia chứ không phải Trung Quốc – sự từ chối của ông đã vi phạm luật pháp Australia. Hành động của ông đã tiêu tốn 200.000 đô-la của những người đóng thuế, và ông cũng bị yêu cầu công khai xin lỗi nhóm Pháp Luân Công.

Sự tham lam của chính quyền Trung Cộng là vô tận. Các lực lượng được tuyển mộ sẽ không chỉ giới hạn trong các vấn đề Đài Loan hay Pháp Luân Công. Nó có thể dễ dàng được chuyển sang các vấn đề khác, chính trị hoặc kinh tế.


Sự mất tự do ở các nước Tây phương sẽ không đến trong một sớm một chiều, khi các cá nhân chịu thỏa hiệp đang đẽo gọt từng miếng một quyền tự quyết của đất nước mình. Giống như một con ếch bị đặt vào nồi nước đang được đun sôi từ từ, khi con ếch nhận ra rằng nước quá nóng thì nó đã chẳng thể làm gì để tự giúp mình được nữa.


Ghi chú:

16 thg 2, 2012

Chân Chính Giảng Rõ Sự Thật


Một học viên Pháp Luân Công tại TP.HCM.

Gần đây có những học viên mang danh đệ tử Pháp Luân Công nhưng theo quan điểm của tôi không hành xử như những người tu luyện chân chính. Họ mang theo nhiều chấp trước khác nhau vào tu luyện Đại Pháp mà mãi không buông bỏ được, nuôi dưỡng các chấp trước ngày càng mạnh hơn đến mức mà họ không còn lý trý thanh tĩnh và không còn khả năng hướng nội tìm vào bên trong để tu luyện chân chính. Điều này đã tạo điều kiện cho tà ác liên tục dùi vào chỗ sơ hở ấy mà gây tổn thất cho Đại Pháp.

Sư Phụ dạy rằng“Hễ là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, thì phải nghiêm khắc tuân thủ pháp luật quốc gia của mình; hễ ai có hành vi vi phạm chính sách pháp luật quốc gia, thì đều là điều không được dung nạp trong công đức của Pháp Luân Đại Pháp. [Hành vi] vi phạm cũng như hết thảy những hậu quả đều là do đương sự tự chịu trách nhiệm.” (Phụ lục IV, Đại Viên Mãn Pháp).

Tất cả nhưng gì mà Sư Phụ truyền dạy chúng ta đều là Pháp để tu luyện chân chính lên cao tầng. Vậy mà có những học viên không xem những lời trên là Pháp, nghĩ rằng mình thế này thế nọ đang tu luyện nơi tầng cao, không còn cần phải làm theo những lời dạy quan trọng trên, vì vậy đã gây ra nhiều rắc rối và phiền phức cho chính họ, cho những học viên tu luyện chân chính và tệ hại hơn nữa là làm cho người dân có thái độ không tốt đối với Đại Pháp.

Một bộ phận không nhỏ những người làm trong chính quyền các cấp, các ban ngành đoàn thể, lực lượng Công An và những người dân tại TP.HCM, tại nhiều địa phương khác đã hiểu nhầm về Pháp Luân Công. Vậy chúng ta cần phải giảng rõ sự thật cho họ hiểu Pháp Luân Đại Pháp là rất tốt.

Sự thật là Pháp Luân Công dạy người ta sống theo Chân Thiện Nhẫn, không vi phạm pháp luật, không liên quan đến chính trị và tiền bạc, không phải tổ chức hay tôn giáo, và những sự việc gây hiểu nhầm gần đây không phải là do những học viên chân chính làm. Chúng ta đã vận dụng các hình thức nơi xã hội người thường như: gửi thông cáo báo chí, đối thoại trực tiếp, gửi đơn kiến nghị đến các cấp chính quyền, các ban ngành đoàn thể…để nói rõ sự thật.

Trong khi nhiều học viên đã bước ra vì đã thấy rõ nội dung và phương pháp tiếp cận xã hội trong môi trường đặc biệt tại Việt Nam, một số khác vẫn do dự hoặc phản đối rằng tại sao cũng là học viên Pháp Luân Công với nhau mà chúng ta lại vạch trần họ với chính quyền và nói theo nhân tâm của họ là “đi tố cáo người khác”?

Ở đây tôi muốn nêu ra các vấn đề như sau:
Thứ nhất, chúng ta nhận thấy những việc làm của một số người là vi phạm pháp luật và cũng là đi ngược lời dạy của Thầy một cách có hệ thống đồng thời đã diễn ra trong một thời gian dài gây hiểu lầm với nhiều bộ phận trong chính quyền và người dân. Vì vậy chúng ta chỉ bước ra nói lên sự thật rằng những cá nhân nào vi phạm như thế thì việc của cá nhân đó, không liên quan đến Pháp Luân Công vì Sư Phụ đãn dạy mọi người phải “nghiêm khắc tuân thủ pháp luật quốc gia của mình”. Trong khi nói rõ sự thật thì không thêm, không bớt, có sao nói vậy, nói một cách công tâm, không phải vì bức xúc mà nói không đúng sự thật về người khác, chúng ta hành xử theo chữ Chân.

Thứ hai là, chúng ta có nhiều học viên chấp trước vào chữ “tình”, vì họ nghĩ rằng tất cả mọi người đều là đệ tử Đại Pháp vậy chúng ta không nên đối xử như thế. Chúng ta muốn xem họ là đệ tử Đại Pháp nhưng tự bản thân họ có hành xử như là những đệ tử chân chính hay không? Có học viên cho rằng chỉ cần khuyên họ là được rồi, không nên làm lớn chuyện. Trong một thời gian dài các học viên cũng đã nhiều lần chia sẻ với họ xung quanh những vấn đề đó dựa trên Pháp lý nhưng họ không để những lời ấy trong tâm và vẫn tiếp tục làm những gì họ muốn làm. Vì họ vẫn cứ tiếp tục làm những việc không nên làm và càng ngày càng gây ra ảnh hưởng xấu cho Pháp Luân Công, và theo Pháp lý những ai nghĩ xấu về Pháp Luân Công chắc chắn sẽ bị đào thải, nên chúng ta buộc phải nói rõ sự thật cho chính quyền và những ai hiểu sai sự thật về Pháp Luân Công về những gì đã diễn ra.

Thứ ba là, vì một số người đã làm nhiều người nghĩ không tốt về Đại Pháp nên nghiệp đó tự họ phải gánh chịu. Và thực tế chúng ta cũng đã thấy rõ thay đổi theo hướng xấu nơi sắc tướng hình hài của những người này.  Sư Phụ giảng: “Nhân loại chúng ta phát triển cho đến mức độ như ngày nay, hầu như ai ai cũng đến trong nghiệp cuộn lấy nghiệp; trên thân người có nghiệp lực rất lớn.” (Bài giảng thứ 4, Chuyển Pháp Luân). Nghiệp của tự thân chúng ta vốn đã rất nhiều vậy chúng ta tạo thêm nghiệp thì làm sao tiếp tục tu luyện được nữa? Vậy khi chúng ta giảng rõ sự thật cho người dân hiểu rồi thì giúp giảm thiểu nghiệp ấy do những người kia gây ra, tạo thêm cơ hội cho họ được đắc cứu. Ở đây chúng ta một mặt là giúp Đại Pháp giảm tổn thât, mặt khác giảm bớt tiêu cực cho những ai lầm lạc là viên dung sự việc. Theo tôi thì đây là biểu hiện của thiện, là từ bi.

Sư phụ còn giảng: “Nếu ‘tình’ kia chẳng đoạn, thì chư vị không thể tu luyện được. Người ta nếu nhảy ra khỏi cái ‘tình’ này, thì không ai động đến chư vị được, tâm người thường không động đến chư vị được; thay vào đó là ‘từ bi’, vốn là điều cao thượng hơn”. (Chuyển Pháp Luân)

Tất nhiên khi chúng ta nói rõ sự thật với chính quyền không phải vì chúng ta muốn lấy lòng họ để được yên thân tu luyện, cũng không phải vì bức xúc những việc làm của một số người kia mà chúng ta tố cáo họ, nói xấu họ, bôi nhọ họ…. Chúng ta dùng chính niệm để giảng rõ sự thật một cách có lý trý, đều dùng Pháp mà đối đãi với vấn đề, như thế chúng ta sẽ đạt được hiệu quả viên dung trong việc này và đi đúng con đường chúng ta cần phải đi tránh được tương sinh tương khắc. Trong Giảng Pháp tại Pháp hội New York năm 2011, Sư Phụ giảng: “…Nhưng con đường ấy rất hẹp, hẹp đến mức chư vị phải đi một cách chính phi thường thì mới được, mới có thể cứu người. Chư vị đi một cách chính phi thường, thì chư vị mới không xuất hiện vấn đề.”

Một số học viên khác thì nghĩ rằng, hiện nay vấn đề này không liên quan đến tôi, nên tôi không cần phải gặp chính quyền để giảng rõ sự thật, khi nào vấn đề phát sinh ở địa phương của tôi thì tôi sẽ bước ra giảng rõ sự thật. Theo tôi thì đây là cơ hội tốt nhất mà chúng ta nên nắm lấy để nói rõ sự thật cho mọi người về Pháp Luân Đại Pháp là tốt như thế nào. Trong Chuyển Pháp Luân Sư Phụ có nói: “Tu luyện là không có bất cứ điều kiện nào cả, muốn tu luyện, vậy thì cứ việc tu luyện”. Sao chúng ta phải đợi đến lúc chính quyền tìm đến thì chúng ta mới nói rõ sự thật được. Một khi người ta tìm đến mình thì trong tâm họ đã có những định kiến về chúng ta, nếu trong tâm họ có ác niệm thì những sinh mệnh tà ác sẽ theo và thao túng họ, khi đó chúng ta sẽ ở thế bị động và việc nói rõ sự thật sẽ khó khăn hơn thay vì chúng ta chủ động tìm đến họ khi niệm đầu họ chưa cố kết vào bất cứ quan điểm nào. Điều này là phản ảnh của những quan niệm người thường mà chúng ta chưa nhận ra và buông bỏ chúng đi đó là ngại tiếp xúc với các cấp chính quyền. Đồng thời tôi thấy rất nhiều học viên trước khi tu luyện đã không có thiện cảm với công an, chính quyền,  thậm chí một số còn có tâm sợ hãi. Đây hoàn toàn là những chấp trước cần buông bỏ.

Chúng ta là những người tu luyện chân chính, tu luyện trở thành những sinh mệnh cao tầng, sao chúng ta còn phân biệt người này và người kia, bất cứ ai cũng là những chúng sinh cần được cứu trong chính Pháp, và nơi nào có Đệ tử Đại Pháp thì nơi đó chúng sinh có hy vọng được đắc cứu, sao chúng ta không thể dùng chính niệm để giảng rõ sự thật một cách đường đường chính chính. Bề mặt là chúng ta cần phải nói cho họ hiểu nhưng thực tế là Đệ tử Đại Pháp mang cơ hội đến cho họ nhưng tự họ không biết điều đó vì chúng sinh đang sống trong mê. Giảng rõ sự thật cũng là tu luyện, đây chẳng phải cũng là cơ hội để chúng ta vứt bỏ chấp trước và nâng cao tâm tính hay sao?

Vì vẫn có những học viên chấp trước vào chữ  “tình” nên chưa bước ra nói rõ sự thật với các cấp chính quyền. Biểu hiện bề mặt là hiện nay chính quyền nhận định rằng Pháp Luân Công là có người tốt, tuy nhiên cũng có người không tốt đang lợi dụng chúng ta.  Vì vậy chúng ta phải bước ra thật lý trí và từ bi để chứng minh rằng có người tốt rất nhiều không cần lo ngại sẽ ảnh hưởng đến vấn đề an ninh, chính trị và xã hội… Nếu như có nhiều người hơn nữa buông bỏ được chấp trước căn bản mà bước ra giảng rõ sự thật thì Đại Pháp sẽ giúp có thêm nhiều người hiểu rõ sự thật và giảm thiểu tổn thất trong Chính Pháp.

Trên đây là những thể ngộ của cá nhân, có điều chi thiếu sót mong nhận được ý kiến đóng góp.

29 thg 11, 2011

Học viên Pháp Luân Công Hà Nội lên tiếng

Môi trường tu luyện ở VN nói chung, ở Hà Nội nói riêng trong 4 năm qua:

- Ổn định: ổn định ở trạng thái như vậy trong mấy năm liền, đồng thời có cơ sở để tiếp tục ổn định (nếu không có đệ tử cố tình phá) trong thời gian dài sắp tới

- Chỉnh thể: các đồng tu phối hợp thành 1 chỉnh thể, không bị phân tách, đặc biệt là ở Hà Nội.

- Viên dung: từ bắt đầu (kiểu như: tôi cảm thấy PLC là một giáo lý hay, một khí công hay,...) cho đến tu luyện cá nhân (học Pháp, tập công tập thể, chia sẻ), cho đến giảng chân tướng chứng thực Pháp (phát tờ rơi, giảng chân tướng cho người Hoa,...) đều liền mạch thành 1 chỉnh thể tốt, giúp người ta từ bước đầu cho đến trở thành đệ tử thời Chính Pháp.

Như vậy, với điều kiện khách quan ở VN hôm nay, đó là một môi trường cực kỳ tốt, là những gì đệ tử đi trước đã tạo dựng được.

Kết quả rõ ràng: trong 4 năm qua, số học viên tăng gấp đôi hàng năm.

Tôi đánh giá đó là một thành tựu tốt, một cống hiến lớn của đệ tử VN: trong hoàn cảnh khó khăn khách quan, từ trống trơn tay trắng mà gây dựng được như thế.

Tuy nhiên hiện nay:

Xuất phát từ cái được mô tả như: theo thể ngộ cá nhân về tiến trình Chính Pháp đã đến mức cần biến Việt Nam thành "trận chiến cuối cùng chống tà ác" "Chính Pháp vũ trụ sẽ kết thúc ở VN" "VN là ngòi pháo nổ banh xác quả pháo TQ", v.v. một lượng không nhỏ các học viên rủ nhau ra tiến hành một loạt các hoạt động:

- Mang danh Đại Pháp

- Mở cờ róng trồng thu hút các kênh thông tin

- Mong muốn thay đổi hiện trạng Đại Pháp ở VN (với nhìn nhận rằng hiện trạng PLC là "không tốt" (?))

Và trên thực tế, hiện nay đã đạt được

- Một số thông tấn quốc tế (điển hình RFA, VOA, BBC) đăng tin về những sự vụ PLC ở VN. Mặc dù nhìn thoáng thì tốt, nhưng nếu đọc kỹ, (cá nhân tôi) thấy rằng trong các bài của RFA, VOA, về sau này đã có ý đặt câu hỏi về vấn đề "gây rối trật tự công cộng", không còn nhìn nhận PLC là thuần tuý tu luyện an hoà, mà có một số vị xuất hiện khuynh hướng "chí phèo thần công" (cứ tạo ra sự việc rồi từ đó có cớ lên mặt báo)

- Có xu hướng phá vỡ tình trạng cân bằng của môi trường hiện nay (ít nhất ở Hà Nội)

+ Đẩy nhà nước sở tại vào tình trạng đối đầu, bắt buộc phải ra tay với điểm luyện công, vốn dĩ vẫn hoạt động tốt trong nhiều năm qua. Những năm qua, không phải là không có can nhiễu, nhưng mỗi khi có can nhiễu, thì đệ tử sở tại giảng chân tướng cho công an và những người thực thi, đến khi họ hiểu ra thì xong, mọi thứ lại OK. Nhưng hiện nay, các cấp công an đều nói rằng chúng tôi không muốn làm việc này (tức là mình đã giảng chân tướng trực tiếp tốt rồi) nhưng chúng tôi bị sức ép từ trên xuống vì vậy phải làm.

+ Thay đổi hình ảnh dẫn đến nguy cơ PLC mất đi lực lượng đến với PLC. Có học viên đã nói: mấy tháng trước tôi tham gia PLC và đến nay thấy hiện tượng này thì rất sốc. Tât nhiên khi tìm hiểu kỹ thì OK, nhưng nếu việc này xảy ra 3 tháng trước, thì việc này sẽ khiến tôi không tham gia, hoặc ít nhất sẽ chỉ tập ở nhà (vì cho rằng PLC làm các việc không hợp với quan niệm của người mới gia nhập).

+ Nghĩa là môi trường mất đi tính "viên dung", từ đó mất đi sức thu hút người mới vào. Mà người mới vào (do cảm tình với giáo lý của PLC, do thuyết phục bởi khả năng chữa bệnh,... rồi từ đó dần dần học Pháp và trở thành đệ tử chân chính) là cần thiết.

Có những vị "lạc quan" nói: đó là tà ác, và chúng ta phải diệt trừ. Nhưng có thể không phải như vậy đâu. Có thể là những chúng sinh, theo an bài lẽ ra họ đến với Pháp nhưng vì hoạt động gần đây đã khiến họ không vào Đại Pháp được, vì những chúng sinh đằng sau họ đã khiến con người đứng ra phản đối hoạt động "rầm rộ" này.

+ Phá vỡ "chỉnh thể". Nhóm học viên "cảm tử" này không hoà nhập chỉnh thể. Họ tự quyết tự làm, lôi kéo mọi người, không hoà nhập chỉnh thể. Ai làm theo họ thì được mô tả là dũng cảm cao thượng, còn không làm thì mô tả là hèn nhát, v.v. khiến rất nhiều đệ tử mới dao động (tôi không trở thành ngòi pháo nổ TQ phải chăng là sai? v.v) Có học viên trong nhóm "cảm tử" này đã nói với về hình ảnh đội quân Tây Sơn Nguyễn Huệ (ý nói nhóm này là Tây Sơn) và bè lũ Lê Chiêu Thống hèn yếu (ý nói các đệ tử ở Hà Nội hôm nay)

Nếu sau hoạt động "mở cờ gióng trống" này qua đi, mà tính "viên dung" và "chỉnh thể" hiện nay bị phá vỡ, thì tôi e rằng những ai tham gia vào đó đã phạm phải đại tội với Đại Pháp. Tôi viết ra như thế này, không phải là vì muốn chứng minh điều gì. Mà là mong muốn các bạn hãy suy nghĩ cẩn thận hơn nữa, trầm tĩnh hơn nữa.

Hãy "dĩ Pháp vi Sư", chứ đừng "đi theo" những thể ngộ của cá nhân đồng tu khác.

Một học viên lâu năm tại Hà Nội