7 thg 3, 2013

Faluninfo.net: Bí mật đằng sau sự kiện 25 tháng 4

 Vào năm 1997 Cục An ninh Công cộng Trung Quốc tiến hành một điều tra xem xét Pháp Luân Công có phải là "tà giáo" hay không, tuy nhiên cuộc điều tra đã khép lại với kết luận là: "hiện không có đủ chứng cứ".

Chuyện gì đã thực sự xảy ra trong sự kiện truyền thông mà nhiều người tin rằng là chất xúc tác cho cuộc đàn áp Pháp Luân Công

Sơ bộ sự kiện


Sự kiện Pháp Luân Công ngày 25/4/1999 không phải là một sự kiện bất ngờ, ngẫu nhiên. Đó cũng không phải là một kiểu biểu tình chính trị liên quan đến việc vây hãm một cơ quan chính phủ như lời cáo buộc của Giang Trạch Dân. Từ những cuộc tấn công trên báo trong tháng 7/1996, sự kiện nhật báo Quan minh tháng 7/1996 đến việc huy động cảnh sát và sử dụng bạo lực tại quảng trường Thiên An Môn tháng 4/1999, sự phát triển và leo thang của việc đàn áp đã thực sự xảy ra trong suốt thời gian 3 hoặc 4 năm.


Vào ngày 25/4/1999, hơn 10.000 học viên Pháp Luân Công Trung Quốc đã đến Văn phòng thỉnh nguyện của Hội đồng chính phủ trên đườn Fuyou, Bắc Kinh để thỉnh nguyện theo qui định của pháp luật. Họ mong muốn yêu cầu nhà chức trách thả các học viên Pháp Luân Công bị cảnh sát Thiên Tân bắt. Sau khi Thủ tướng Chu Dung Cơ, người đứng đầu chính thức của Hội đồng Nhà nước, đích thân đi ra và gặp gỡ với các học viên, tình hình đã được kiểm soát và đạt được giải pháp chấp nhận được đối với cả chính phủ và các học viên. Tuy nhiên, sau "Sự kiện 25 tháng 4," Chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân đã sử dụng hai tài liệu bí mật để buộc tội Pháp Luân Công với hai tội danh mà ông ta muốn kết tội - cụ thể là âm mưu với các lực lượng nước ngoài và được chỉ đạo bởi những người cao cấp trong nội bộ Đảng Cộng sản. Giang đã quyết định một chính sách đàn áp mà không có bất kỳ chứng cứ rõ ràng nào.

Để giúp độc giả có thể hiểu tương đối đàu đủ về sự kiện ngày 25/4 quan trọng này, tài liệu này cung cấp một bản tóm tắt các sự kiện xung quanh sự kiện theo trình tự thời gian. Lần đầu tiên, từ những yếu tố được trình bày đã được lấy ra từ các cuộc phỏng vấn những người đã tham gia trong sự kiện 25/4, bao gồm cả cuộc đối thoại giữa Thủ tướng Chu Dung Cơ và những người đến thỉnh nguyện. tài liệu cũng bao gồm cả những nhận xét trọng yếu của Giang Trạch Dân trong 2 tài liệu mật khi ông ta quyết định đàn áp PLC dựa trên những thôn tin mới được một số quan chưc cấp cao trong Đảng Cộng sản tiết lộ. tài liệu này được cung cấp như một tham khảo cho những ai quan tâm đến việc biết sự thật về sự kiện 25/4.

1. Giới thiệu Pháp Luân Công ra công chúng


Ngày 13 tháng 5 năm 1992, Ông Lý Hồng Chí đã tổ chức lớp học Pháp Luân Công đầu tiên tại Trường Xuân. Sau đó, khí công Hiệp hội nghiên cứu khí công Trung Quốc (HHKCTQ) trao tặng Ông Lý Hồng Chí giấy chứng nhận Khí công sư. Năm 1993, HHKCTQ cũng đã cấp cho Hiệp hội nghiên cứu Pháp Luân Công Bắc Kinh một "Giấy chứng nhận đăng ký được công nhận trường khí công của HHKCTQ" chính thức cho xác định phân loại Hiệp hội nghiên cứu Pháp Luân Công như là một "tổ chức nghiên cứu chính thống". Phạm vi hoạt động của hiệp hội là "nghiên cứu lý luận, thúc đẩy thực hành, dịch vụ tư vấn" và địa bàn của các hoạt động là trên toàn Trung Quốc.

Vào ngày 31/8/1993, Quỹ Jianyi Yongwei Trung Quốc ( QJYTQ, một quỹ do Bộ An ninh Công cộng quản lý nhằm trao giải thưởng cho những người vì lương tâm và đạo đức tự nguyện chống tội phạm) đã viết một bức thư gửi HHKCTQ cảm ơn ông Lý Hồng Chí vì đã chữa bệnh và  điều trị phục hồi chức năng miễn phí cho các đại biểu tại "Hội nghị quốc gia lần thứ ba QJYTQ tuyên dương những cá nhân xuất sắc vinh danh". Báo Công an nhân dân của Bộ An ninh Công cộng thậm chí còn đăng tin về sự kiện này vào ngày 21/9/1993. Ngày 27/12, QJYTQ trao cho Ông Lý Hồng Chí Giấy chứng nhận Danh dự.

Năm 1993, Ông Lý Hồng Chí đã được vinh danh tại Triển lãm Y tế phương Đông tại Bắc Kinh với giải thưởng cao nhất trong hội nghị "Giải thưởng vì Thúc đẩy Mặt trận Khoa học" cũng như "Giải Vàng đặc biệt". Ông cũng được trao danh hiệu "Khí công sư xuất sắc nhất".

Sách Chuyển Pháp Luân được viết bởi Ông Lý Hồng Chí đã được xuất bản bởi một nhà xuất bản nhà nước, Nhà xuất bản phát thanh, truyền hình Trung Quốc vào tháng Giêng năm 1995. Cuốn sách đã trở thành một trong những quyển sách bán chạy nhất được liệt kê trong Nhật báo thanh niên Bắc Kinh trong tháng 1/1996.
Đầu năm 1999, dựa trên một cuộc khảo sát của chính phủ Trung Quốc, đã có ít nhất 70 triệu người dân của tất cả các tầng lớp xã hội tập Pháp Luân Công trên toàn Trung Quốc.

2. Sự khởi đầu của những khó khăn và kết quả của các cuộc điều tra của chính phủ


Ngày 17/6/1996 nhật báo Quang minh, cơ quan ngôn luận của Hội đồng Nhà nước, đã xuất bản một bài viết của một nhà báo thóa mạ Pháp Luân Công. Ngày 24/7/1996, Văn Phòng Xuất bản Tin tức Trung Quốc đã ban hành một thông tư khắp toàn quốc cấm phân phối tất cả các ấn phẩm Pháp Luân Công.

Đầu năm 1997, Văn phòng Công an đã bắt đầu một cuộc điều tra trên toàn quốc để thu thập chứng cứ với hy vọng gán cho Pháp Luân Công như là một “tà giáo”. Tuy nhiên, tất cả các đồn cảnh sát trên khắp đất nước cuối cùng đều đã báo cáo sau khi điều tra kỹ lưỡng: "Hiện vẫn chưa thấy bằng chứng". Vì vậy những cuộc điều tra đó đã kết thúc.

Vào cuối tháng 5/1998, ông Hà Tộ Hưu (He Zuoxiu) lên án Pháp Luân Công trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình Bắc Kinh, nói rằng nó có hại như thế nào. Sau đó, khi chiếu một cuộc phỏng vấn tại một điểm tập luyện Pháp Luân Công, chương trình nói rằng Pháp Luân Công là "phong kiến ​​mê tín dị đoan". Sau khi chương trình được phát sóng, các học viên những người thực sự biết những người đã được ông Hà Tộ Hưu đưa lên làm ví dụ trong chương trình đã ngay lập tức chỉ ra cho Hà Tộ Hưu và đài truyền hình rằng chương trình đã trái với sự thật, bởi vì những người này thậm chí không phải học viên Pháp Luân Công. Trong những ngày tiếp theo, thêm nhiều học viên đã đến thăm hay viết thư cho đài truyền hình để làm rõ sự thật bằng cách nói kinh nghiệm của chính mình khi tập Pháp Luân Công. Sự phản hồi của họ dựa trên chính sách "Ba Không” công khai của trung ương đối với khí công: "Không đánh đập, không tranh luận, không đưa tin". Sau đó, các giám đốc điều hành của đài truyền hình đã nói rằng chương trình đã được phát sóng là sai lầm nghiêm trọng nhất kể từ khi đài thành lập. Vì vậy, để sửa sai, đài truyền hình rất nhanh chóng phát sóng một chương trình tích cực về Pháp Luân Công, chiếu cảnh các học viên thanh thản tập luyện các bài tập cùng với những người khác trong công viên.

Ngày 21/7/1998, Cục 1 của Bộ An ninh Công cộng đã ban hành thông tư 1998-No. 555 "Thông báo về việc bắt đầu điều tra về Pháp Luân Công". "Thông báo" cáo buộc rằng Ông Lý Hồng Chí đã lan truyền tin đồn và truyền dạy điều tà và một số học viên nòng cốt đã tham gia vào các hoạt động bất hợp pháp dưới danh nghĩa Pháp Luân Công. Tuy nhiên, thông tư trong phần sau lại đề cập đến Công an, Cục Bảo vệ chính trị ở từng khu vực phải bắt đầu một cuộc điều tra kỹ lưỡng để có được thông tin nội bộ về những hoạt động của Pháp Luân Công và phát hiện bằng chứng phạm tội của các học viên nòng cốt lõi lợi dụng Pháp Luân Công. Chúng ta có thể thấy rằng thông tư theo trình tự kết án Pháp Luân Công là tội phạm và sau đó mới tìm kiếm bằng chứng. "Thông báo" này dẫn đến kết quả là các bộ phận an ninh công cộng địa phương trên nhiều khu vực trên khắp đất nước đã đột kích bất hợp pháp các điểm tập Pháp Luân, dùng vũ lực giải tán học viên, xét nhà, đột nhập vào nhà ở dân sự, tịch thu tài sản cá nhân .v.v..

Trong sáu tháng cuối năm 1998, một nhóm cán bộ cao cấp đã nghỉ hưu từng công tác trong Quốc hội do Ông Kiều Thạch lãnh đạo [nguyên chủ tịch của Ủy ban Thường vụ của Quốc Hội Trung Quốc] tiến hành một cuộc điều tra chi tiết và nghiên cứu về Pháp Luân Công trong một giai đoạn nhất định bởi vì có rất nhiều người dân đã gửi thư đề cập đến việc đối xử bất hợp pháp của Cục An ninh Công cộng đối với các học viên Pháp Luân Công. Nghiên cứu trên kết luận rằng "Pháp Luân Công chỉ có lợi của và không có hại cho đất nước và nhân dân." Báo cáo này được chuyển giao cho Bộ Chính trị, đứng đầu là Giang Trạch Dân.

Trước đó, tháng 5/1998 Ủy ban Thể thao Quốc gia cũng đã tiến hành một cuộc điều tra toàn diện và nghiên cứu về Pháp Luân Công. Vào tháng Chín, để phối hợp với nghiên cứu này, một nhóm chuyên gia y tế đã làm một khảo sát với các câu hỏi thăm dò trên một mẫu 12.553 học viên Pháp Luân Công. Các kết quả rõ ràng chỉ ra rằng tỷ lệ hiệu quả cải thiện sức khỏe và cân đối cơ thể là 97,9%. Ngày 20 tháng 10, người đứng đầu của nhóm nghiên cứu được Ủy ban thể thao quốc gia gửi đến Trường Xuân và Cáp Nhĩ Tân cho biết: "Chúng tôi cảm thấy rằng cả hai, các bài tập Pháp Luân Công và hiệu quả của môn tập là khá tốt. Tác động đến sự ổn định của xã hội và tăng cường văn hóa tinh thần là khá rõ ràng. Điều này xứng đáng để được công nhận đầy đủ". Trong thời gian này, các nghiên cứu phi chính phủ về hiệu quả của Pháp Luân Công tại Đại Liên, Bắc Kinh, và ở những nơi khác cũng đưa ra những kết quả tương đồng.

3. Biến cố Thiên Tân


Vào ngày 11/4/1999, ông Hà Tộ Hưu xuất bản một bài viết trên tạp chí bạn đọc trẻ của các trường Cao đẳng Thiên Tân mang tựa đề "Tôi không đồng ý với Thanh niên tập khí công". Trong bài viết này, họ Hà cũng đã dùng cùng các ví dụ để vu khống Pháp Luân Công như đã trình bày trong chương trình trên đài truyền hình Bắc Kinh vào năm 1998. Bởi vì những ví dụ đã được làm rõ trong sự kiện đài truyền hình Bắc Kinh, bài viết này họ Hà đã bị hệ thống các phương tiện truyền thông và tuyên truyền của Bắc Kinh triệt để tẩy chay. Vì bài viết này đã xuất hiện ở Thiên Tân, một số học viên ở Thiên Tân cảm thấy cần thiết phải giải thích các sự kiện và sự thật cho các quan chức Thiên Tân. Họ cũng hy vọng làm giảm thiểu tác động tiêu cực của bài viết thông qua tiếp xúc với các biên tập viên của tạp chí. Vì vậy, từ ngày 18 đến ngày 24/4/1999, một số học viên đã đi đến trường Cao đẳng Giáo dục Thiên Tân và các cơ quan nhà nước khác có liên quan để làm rõ sự thật.

Ngày 23 và 24/4/1999, Văn phòng An ninh Công cộng của Thiên Tân cử cảnh sát chống bạo động để đánh đập các học viên Pháp Luân Công đến thỉnh nguyện, dẫn đến thương tích cho các học viên. Cảnh sát đã bắt giữ 45 người. Khi các học viên Pháp Luân Công yêu cầu thả các học viên bị bắt, tại tòa thị chính Thiên Tân họ được cho biết Cục An ninh Công cộng đã liên quan đến vấn đề này, do đó, học viên Pháp Luân Công bị bắt sẽ không được thả ra nếu không được Bắc Kinh ủy quyền. Cảnh sát Thiên Tân đề nghị học viên Pháp Luân Công, "Đi Bắc Kinh đi. Chỉ có đi đến Bắc Kinh mới có thể giải quyết vấn đề".

Từ việc sử dụng các cuộc tấn công trên các phương tiện truyền thông trong những năm trước sự kiện cảnh sát thực sự sử dụng bạo lực đối với các học viên Pháp Luân Công ở Thiên Tân, sự leo thang của cuộc đàn áp đã gây sốc cho học viên Pháp Luân Công. "Sự kiện Thiên Tân" lan truyền nhanh chóng giữa các học viên Pháp Luân Công trên toàn quốc.

4. Đi thỉnh nguyện tại Văn phòng Khiếu nại Hội đồng Nhà nước ngày 25 tháng 4


Khi tin tức về sự tàn bạo của cảnh sát và việc bắt giữ ở Thiên Tân và sự cần thiết phải có ủy quyền của Bắc Kinh để thả các học viên bị giam giữ lan ra trên cả nước, các học viên Pháp Luân Công, tin tưởng chính quyền trung ương, bắt đầu kéo về Văn phòng Khiếu nại của Hội đồng Nhà nước riêng lẻ, từng người từng người, bắt đầu vào tối ngày 24/4. Họ hy vọng rằng họ sẽ tìm một giải pháp công bằng cho sự kiện Thiên Tân. Ngày 25/4, đích thân Thủ tướng Chu Dung Cơ đã gặp gỡ với các học viên Pháp Luân Công đã đến thỉnh nguyện cho "Sự kiện Thiên Tân."

Bà C., người sống ở quận Hải Điện (Haidian ), Bắc Kinh nhớ lại: "Vào lúc 19:00 giờ ngày 24 tháng 4, một số học viên đã kể với tôi các học viên ở Thiên Tân đã bị đánh đập và bắt giữ như thế nào. Họ nói rằng một số học viên muốn đi đến Văn phòng khiếu nại của Hội đồng Nhà nước để báo cáo tình hình, và những cá nhân muốn đi có thể đi. Vì vậy, bốn hoặc năm học viên và tôi đã đi xe buýt đến lối vào phía Bắc của Hội đồng Nhà nước lúc 20 giờ cùng ngày. Có lẽ chúng tôi là nhóm đầu tiên của các học viên đã đi để thỉnh nguyện cho "Sự kiện Thiên Tân" và người bảo vệ tại lối vào đã hỏi chúng tôi vấn đề là việc gì".

Ông Bà P. từ quận Trào Dương (Chaoyang), Bắc Kinh nhớ lại: "Sáng ngày 25 tháng 4, phía Tây của đường Fuyou đầy người, không có ai ở phía bên kia đường (nơi có Hội đồng Nhà nước). Học viên trẻ đứng thành một hàng ngay phía trước, để mở vỉa hè và vỉa hè đặc biệt dành cho người mù. Đằng sau hàng đầu này là các học viên đang ngồi đầy khắp đến tận góc tường. Mọi người đều rất yên lặng. Giao thông không bị cản trở."

Bà M. sống ở Quận Hải Điện nhớ lại: "Vào khoảng 08:15 ngày 25 tháng 4, tôi thấy một nhóm người bao gồm cả Thủ tướng Chu Dung Cơ đi ra khỏi cổng chính (lối vào phía tây) của Hội đồng Nhà nước và băng qua đường đứng trong trước mặt các học viên đến thỉnh nguyện. Các học viên bắt đầu vỗ tay. Thủ tướng Chu hỏi: "Mọi người đên đây làm gì? Ai nói mọi người đến đây?” Một số học viên nói, "Chúng tôi đã đến đây để báo cáo tình hình liên quan đến vấn đề Pháp Luân Công, không có ai tổ chức chúng tôi." Thủ tướng Chu nói, "Tại sao bạn không viết thư thỉnh nguyện? Làm thế nào rất nhiều người ở đây thế?" Rất nhiều học viên đã trả lời ông ta. Tôi nghe một số học viên nói: "Chúng tôi đã viết nhiều thư cho đến khi chúng tôi tê cứng và nhưng chúng tôi vẫn chưa nhận được một phản hồi nào.” Thủ tướng Chu nói, “Tôi đã ban hành một chỉ thị chính thức về vấn đề của mọi người.” Các học viên nói, “Chúng tôi chưa nhận được.” Thủ tướng yêu cầu các học viên lựa chọn một số đại diện để đi vào Hội đồng Nhà nước để giải thích tình hình kỹ hơn. Một số người giơ tay. Thủ tướng Chu chỉ một vài người và họ bước vào Hội đồng Nhà nước.”

5. Thủ tướng chính phủ giải quyết thỏa đáng “sự cố Thiên Tân" và "Sự kiện 25/4"


Trưa ngày 25 tháng 4, Li Chang và Wang Zhiwen của Hội nghiên cứu Pháp Luân Đại Pháp và ba học viên khác ở Bắc Kinh, đóng vai trò là đại diện của Pháp Luân Công, vào Hội đồng Nhà nước có cuộc trao đổi với các quan chức chính phủ. Họ trình bày ba yêu cầu từ các học viên Pháp Luân Công:

  1. Thả các học viên Pháp Luân Công đã bị bắt tại Thiên Tân
  2. Cho các học viên Pháp Luân Công một môi trường tu luyện nới lỏng và thoải mái
  3. Cho phép xuất bản sách Pháp Luân Công.
Các quan chức chính phủ đã lần lượt tham gia các cuộc nói chyện bao gồm các quan chức của Văn phòng khiếu nại của Hội đồng Nhà nước, các quan chức của thành phố Bắc Kinh, và các quan chức của thành phố Thiên Tân. Chiều tối, Thiên Tân đã thả tất cả các học viên Pháp Luân Công bị bắt giữ theo lệnh của chính quyền trung ương.

6. Giang Trạch Dân đã sử dụng tài liệu bí mật để lật đổ các kết luận của Thủ tướng và quyết định đàn áp


Tối ngày 25 tháng 4, Giang Trạch Dân, nhân danh Tổng Bí thư Đảng Cộng sản, đã viết một bức thư cho các thành viên của Uỷ ban thường vụ Bộ Chính trị và các nhà lãnh đạo khác có liên quan. Trong thư, Giang Trạch Dân buộc tội có những đạo diễn ở “hậu trường" của sự cố ngày 25/4, người đã "lên kế hoạch và ra lệnh." (Lá thư này đã được đóng dấu "tuyệt mật", được phân phối như một công văn của văn phòng chính phủ trung ương [1999] số 14 mang tên "Thông báo của Văn phòng Trung ương Đảng về việc in ấn và phân phối công văn của đồng chí Giang Trạch Dân gởi đến Uỷ ban thường vụ Bộ Chính trị và các đồng chí lãnh đạo có liên quan khác").

Ngày 7 tháng 6, Giang Trạch Dân đã phát biểu tại cuộc họp của Bộ Chính trị Trung ương và nói, "Vấn đề của 'Pháp Luân Công' có bối cảnh rất sâu sắc về chính trị và xã hội và thậm chí cả một bối cảnh quốc tế phức tạp... Đây là một sự cố nghiêm trọng nhất kể từ bất ổn chính trị năm 1989.” Ngày 13/6, tài liệu này đã được bí mật truyền trong nội bộ Đảng Cộng sản (Tài liệu này được phân loại là tuyệt mật và do văn phòng chính phủ trung ương phát hành [1999] số 30 mang tên" Thông báo của Văn phòng Trung ương Đảng liên quan đến việc in ấn và phân phối "Bài phát biểu của đồng chí Giang Trạch Dân tại cuộc họp của Bộ Chính trị của Trung ương về Xử lý và Giải quyết không chậm trễ “Vấn đề Pháp Luân Công””).

Một số quan chức cao cấp trong Đảng Cộng sản đã tiết lộ rằng trong hai tài liệu mật trên, chính Giang đã nêu lên rõ vấn đề "liệu có liên hệ nào ở nước ngoài và phương Tây đến sự cố ngày 25 tháng 4 và liệu có kẻ dàn dựng ở hậu trường, những người lên kế hoạch và ra mệnh lệnh.” Họ đã tiết lộ lúc đó tâm lý của Giang Trạch Dân là quá bảo vệ của quyền lực và lợi ích cá nhân của mình, và làm như thế, không có bất kỳ bằng chứng cụ thể, ông đã ra quyết định chính sách sai lầm để đàn áp Pháp Luân Công.

Từ cuối tháng 5 năm 1999, các hoạt động tập luyện hàng ngày của các học viên Pháp Luân Công ở nhiều khu vực đã bị các cơ quan thành phố hành chính và Văn phòng An ninh Công cộng bắt buộc giải tán. Các nhân viên an ninh công cộng ở một số khu vực sử dụng vòi rồng áp lực cao để xua đuổi học viên và dùng loa phóng thanh âm lượng cao để quấy nhiễu  học viên tập luyện. Những người chịu trách nhiệm của các trung tâm hỗ trợ học viên Pháp Luân Công bị sở làm và nhân viên an ninh công cộng gọi lên hỏi chuyện và thẩm vấn; họ đã bị giám sát và sau đó điện thoại của họ bị theo dõi; và họ không được phép rời khỏi địa bàn khu vực.

Trong một cuộc họp cấp cao vào ngày 19 tháng 7, Giang Trạch Dân đã chính thức công bố xác nhận cấm Pháp Luân Công. Ngày 20 tháng 7 nhìn thấy sự khởi đầu của một làn sóng bắt giữ các học viên Pháp Luân Công trên toàn quốc.

Theo Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp, từ tháng 7 năm 1999 đến tháng 3/2001, 188 người đã bị tra tấn đến chết ở Trung Quốc, vài trăm người bị kết án lên đến 18 năm tù giam, và hơn 50.000 đã bị giam giữ trong các trại giam, lao động trại, và các bệnh viện tâm thần. Việc Giang Trạch Dân nhấn mạnh vào đàn áp Pháp Luân Công đã khiến Trung Quốc phải đối mặt với những lời chỉ trích ngày càng tăng từ cộng đồng quốc tế đối về sự suy thoái của các quyền con người và các giá trị đạo đức.

Biên soạn và phát hành bởi các học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Bắc Mỹ vào ngày kỷ niệm của "Sự kiện 25 tháng 4"

5 nhận xét:

  1. TRỜI ƠI TOÀN NGHE NÓI HAY VỀ PHÁP LUÂN CÔNG. TUY NHIÊN TÔI CÓ NHẬN XÉT THỰC TẾ THẾ NÀY: TÔI KHÔNG HIỂU PHÁP LUÂN CÔNG CÓ THỰC SỰ GIÚP ÍCH ĐƯỢC GÌ KHÔNG NHƯNG TÔI THẤY NGƯỜI BẠN CỦA TÔI LUYỆN TẬP NÓ RẤT CHĂM CHỈ , HẦU NHƯ ĐÊM NÀO ANH TA CŨNG TẬP NÓ, CÓ ĐIỀU ANH TA TRỞ NÊN ĐẦN ĐỘN VÀ HIỆN GIỜ ĐANG TRONG TÌNH TRẠNG TÂM THẦN RỐI LOẠN. TÔI THÌ KHÔNG BAO GIỜ CHO PHÉP MÌNH XÀI CÁI NÀY. KHÔN CÒN KHÓ SỐNG CHẢ LÀ ĐẦN ĐI! HI HI HI. TRUNG QUỐC CẤM LÀ ĐÚNG. LÀ TÔI TÔI CŨNG CẤM!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn có thể cung cấp cho chúng tôi tên và số điện thoại của người bạn của bạn để kiểm chứng. Bạn có thể email vào ngnam2k@gmail.com hay phone (84) 0913900361.

      Trên thực tế thì hiện nay có một số người giả mạo Pháp Luân Công. Thật sự chúng tôi không thể biết việc gì sẽ xãy ra với những người này...

      Những người nào tập Pháp Luân Công một cách chân chính đều có kết quả rất tốt và đã xác lập căn cứ khoa học.

      Bạn có thể xem bài sau do Giáo Sư Nguyễn Lân Dũng trả lời trên báo nông nghiệp

      http://www2.phapluaninfo.org/2012/02/truyen-thong-trong-nuoc-giao-su-nguyen.html

      Xóa
    2. Kích động, chia rẻ ===> Pháp luân công

      Xóa
    3. Pháp Luân Công đã được biết đến ở hơn 100 quốc gia và hơn 100 triệu người theo học mỗi ngày , bạn có thể tham khảo ở đây để biết hơn về môn tập luyện này https://www.youtube.com/watch?v=0FpVNoWzMWo&index=1&list=PLg2Tgxx4faLTJB6HhQUQ33nOYWjdSqIBh

      Xóa
  2. tôi thì tôi đã xem những video các bạn giới thiệu về môn này và tôi cũng khẳng định là nó rất tốt, vì tôi ở trong ký túc xá của trường đại học cùng với 2 người học Pháp Luân Công nên tôi biết họ như thế nào , đó là 2 bằng chứng cho thấy PLC rất là tốt , dạy con người theo hướng tốt cho xã hội ,một người thì bị sỏi thận và đi khám thì có sỏi thận , một người thì bị viêm đại tràng, đau đầu và thường xuyên cị tutuj huyết áp , nhưng sau khi tập thì cả hau không phải dùng một viên thuốc nào , mặc dù trước khi tập thì 2 người đều phải uống nhiều thuốc mà tôi thấy họ suốt ngày kêu về bệnh của mình , sau khi tập vì tháng thì cả 2 đi khám thì đều khỏi, tôi còn thấy tâm tính của họ đã thay đổi rất nhiều , khi tôi ngồi thử bài ngồi của họ thì rất là đau chân , tôi đã phải bỏ vì không chịu được nhưng họ vẫn kiên trì đến cùng vì họ biết môn này đã cho họ hưởng lợi rất nhiều, tôi thấy họ luôn nói dạy họ làm người tốt theo Chân thiện nhẫn thì phải , và họ đối xử với mọi người rất tốt. Tôi thì tôi luôn thấy môn này tốt như vậy cho cả sức khỏe và đạo đức của họ như vậy thì tôi cũng ko ngạc nhiên khi cả thế giới có hàng triệu người theo học như vậy , tôi còn nghe nói những người học môn này còn bị mổ cướp nội tạng của họ, thật quá là dã man . đúng là cái tốt thì luôn bị cái xấu làm ngăn cản .

    Trả lờiXóa